Lá thư gửi Thầy
Toogle template customization
Toggle top modules
  • An Image Slideshow
  • An Image Slideshow
  • An Image Slideshow
PHATGIAOHOC.COM Học Phật Lá thư gửi Thầy
Lá thư gửi Thầy PDF. In Email
Viết bởi internet   
Thứ sáu, 12 Tháng 10 2012 05:17

Kính gửi Thầy – Bậc Ân sư – Người khai thị, mang con đến với tình thương và trí tuệ!

Con viết thư này kính gửi đến Thầy từ giữa núi rừng Đà Lạt, trong trạng thái thân, tâm mạnh khoẻ và an tịnh, thanh sạch nhất từ lúc được sinh ra trên cõi đời này đến tận bây giờ. Lời đầu thư, con thành kính đảnh lễ Thầy, mong sao Thầy được nhiều sức khoẻ, an lạc, hạnh phúc.

Kính bạch Thầy! Con xa Thầy, xa Chùa đến nay đã được hơn hai tháng, một khoảng thời gian đủ dài để con hiểu thêm, biết thêm và có thêm trải nghiệm. Lúc trước khi đi, Thầy có hỏi: “Con đi trong bao lâu?” – con cũng đã bạch Thầy rằng con còn chưa biết…. Thời gian trước đây, nhiều lần con muốn gọi điện hoặc gửi thư hỏi thăm đến Thầy, nhưng lần nào cũng vậy, sau một hồi suy nghĩ, con thấy chưa nên hoặc chưa hợp thời nên thôi. Cũng có một thời gian, con tự trách mình, hoặc sợ Thầy trách con sao đi lâu quá mà không có tin tức gì… Nhưng bây giờ con đã hiểu, những điều trên chẳng qua vì con ngu si, chấp trước quá nhiều nên mới thêm phiền não như vậy, nếu tâm con không động thì há sợ những chuyện vụn vặt đó hay sao. Con cũng đã hiểu, rằng tuy không ở bên cạnh Thầy, nhưng con vẫn luôn là, và luôn cố gắng là một học trò ngoan, biết lấy “Pháp và Luật” làm Thầy, cũng bởi:

Trong mấy tháng qua, con đã đi đến nhiều nơi, học được nhiều thứ, nhưng bất kỳ ở đâu con cũng vâng lời Thầy tu tập thiện pháp, đoạn giảm ác pháp. Từ Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hội An, Huế, Quảng Trị, Chiến khu Ba Lòng, Quảng Trị và bây giờ là Đà Lạt, nhờ hồng ân Tam Bảo và ân đức của Thầy, đâu đâu con cũng cảm thấy an vui, hạnh phúc. Nhờ phần nào hiểu được cái tâm của mình, con luôn cố gắng để không bị tham đắm, hoặc ít nhất là hạn chế tối đa sự đam trước của mình vào ngũ trần dục lạc hay các pháp thế gian, các bất thiện pháp.

Có một thời gian con ở với mấy bạn sinh viên cùng lớp (thực ra, tuy học đại học đã được 3 năm, nhưng chưa một lần con trải nghiệm cuộc sống của một sinh viên, cũng chưa thực sự hiểu họ làm gì, suy nghĩ gì, hoài bão và lý tưởng của họ là gì). Đó là một tuần lễ, con nghĩ, đã dạy cho con được nhiều điều quý. Chứng kiến cảnh các bạn cùng phòng cứ tối tối đi chơi game đến sáng mai mới về, về đến nhà lại ngủ đến chiều, ăn uống qua loa rồi lại đi chơi, tụ tập, đàn đúm…, ngày này qua ngày khác, cuộc sống không một chút tiến bộ dù ở phương diện những pháp thế gian như tiền bạc, công danh, địa vị hay chí ít là sự nghiệp sau này; con suy nghĩ “sống cuộc sống như vậy chẳng khác gì những “xác sống” đang mê muội, ngụp lặn trong chính cái “bể khổ” – mà một phần lớn là do chính họ tạo ra”. Con tuyệt đối, nhất là từ khi được soi sáng dưới ánh sáng Phật Pháp, không thể là một người như thế được. “Gần mực thì đen”, quả vậy! Con quyết định đi!

Con đi cùng cái biết chối từ những lời mời, biết hạn chế những mối quan hệ không lợi ích thiết thực, con thực hành hai pháp “tàm” và “quý”, cùng nỗ lực tinh tấn để không “để thời gian bị phí phạm” – y như lời Thầy từng dạy chúng con. Ở đây con tự đặt thời khoá tu học riêng cho mình, sáng thức dậy lúc 1 giờ, hành thiền đến 5 giờ, nghỉ ngơi một lúc rồi đi ăn đồ chay, mang ba lô lên núi, kiếm một gốc cây thông, trải toạ cụ là một ít lá thông khô, rồi toạ thiền đến chiều 5 giờ mới về nhà trọ. Hôm nào thời tiết đẹp thì lên núi, còn những khi trời lạnh hoặc có gió nhiều quá, con ở nhà hành thiền, đọc sách Phật Pháp. Hôm nào khoẻ mạnh, sức lực xung mãn, con ngồi lâu hơn, hôm nào mỏi mệt, con đi nhiều hơn.

Kính bạch Thầy! Dù không còn được Thầy trực tiếp chỉ bảo, sách tấn, con vẫn luôn ghi nhớ, tâm niệm và hành theo những lời dạy của Thầy, rằng “không chấp vào bất cứ một pháp nào”, rằng “sống phải là kẻ trí, đừng là người ngu”, rằng “sống biết quý trọng từng phút giây”, rằng “sống tuỳ duyên, có – không, sanh – diệt”, đạo lộ giải thoát “Giới – Định – Tuệ” cùng tu với nhau… Và con thực sự đang cảm nhận được những lợi ích thiết thực, nhiệm màu trong “lối sống” (way of life) từ chính sự thực hành của mình.

Con không nghĩ Thầy sẽ trách con. Bởi lẽ, hai pháp “biết ơn” và “biết cách đền ơn” con luôn khắc sâu tận cốt tuỷ và hằng tâm niệm hành theo. Con biết ơn Thầy – Người đã mang cho con ngọn lửa để, con biết rằng, chính con phải là người, thắp nên bó đuốc trí huệ và chảy tuôn nguồn nước từ bi trong con. Con biết ơn Thầy – Người cho con biết rằng “cuộc đời này không hề nhỏ bé, sự nhỏ bé, ích kỷ, tối tăm, mê muội chỉ bởi cái tâm chấp trước, cái tâm hoang vu không được tu tập”. Con biết ơn Thầy – Người luôn quan tâm, chăm sóc con mỗi lúc tâm con bị dao động, mỗi lúc con thiếu đi nghị lực và niềm tin vào cuộc đời. Còn nhớ lần đầu tiên Thầy “mắng” con “ngu”, con đã rất buồn và tự ái nhiều lắm. Nhưng, cũng nhờ những lời quở trách đó, con tiến bộ lên rất nhiều, con biết “đó là những lần Thầy thử thách hoặc cho con một pháp môn tu tập”… Con càng biết ơn Thầy hơn. Năm ngoái, khi Thầy đi Cam-pu-chia về, dù rất mệt mỏi, Thầy vẫn vì Phật tử chúng con mà “dĩ công vi thượng”, không ngại giảng giải, luận bàn kinh sách đặng khai thị, tạo phước duyên tu tập cho chúng con. Con đã nghĩ “Thầy làm vậy để làm gì? Vì ai? Chẳng phải mình luôn được nghe người khác bảo rằng: Trong cuộc đời này, chẳng ai cho không ai cái gì cả sao? Nếu thế, sao có thể lý giải sự kiện này được chứ?”… Ôi! Suy nghĩ của người ngu là vậy đó Thầy ạ! Cũng từ đó, con phát nguyện “từ giờ trở đi, dẫu Thầy có la mắng, quở trách hay thậm chí đuổi đi khỏi chùa, thì cũng không được sinh tâm sân hận, oán hờn”. Và con nghĩ con đã thành công với lời nguyện đó. Con biết ơn Thầy lắm! Con luôn nghĩ về Thầy, có hôm con nằm mơ bị Thầy hiểu nhầm, con sụp lạy xin sám hối, rồi con khóc, tỉnh dậy nước mắt còn đầm đìa. Con biết ơn Thầy nhiều lắm! Mỗi lần ngồi thiền xong, thân – tâm mát mẻ hoan hỷ con đều hồi hướng cho Thầy, đặng mong Thầy sớm chứng đắc Đạo – Qủa, đạt đến cứu cánh Niết bàn.

Nghĩ và làm như vậy, trong con không còn khởi lên mặc cảm tội lỗi, lòng con cứ trôi chảy tự nhiên, tâm đi đến đâu, chân theo đến đó, chẳng mảy may một sự dính mắc, chẳng có đến một phiền não, mọi sự cứ tuỳ duyên, không hề chấp trước. Dù biết con đường phía trước còn gian nan, con vẫn tự tin bước, sống trong hiện tại, con cũng chẳng cần hỏi nhiều rằng “phía trước còn bao xa, phải đi qua những ngã rẽ nào, đường đi có được bằng phẳng hay lại gồ ghề, khi đã biết chắc: có đi ắt có đến, chỉ sợ tâm mình không vững mà thôi”. Con cũng không chấp “rằng phải xuất gia mới mong Giác ngộ”, bởi con biết “không có đối tượng giác ngộ cũng không có chủ thể của sự giác ngộ”. Con không vọng tưởng, mong cầu đắc Thánh, đắc Phật, chỉ cần cảm nhận bấy nhiêu sự an lạc, nỗ lực không ngừng và giữ vững niềm tin Chánh Pháp, thì cần gì phải nóng vội.

Con bây giờ, như một cánh chim trời, sống đời tự do, không vướng bận quá nhiều, gia đình thì “thôi, tuỳ duyên, miễn mẹ con sống hạnh phúc”, tiền bạc thì “tiền dễ kiếm mà, khi nào hết tiền thì dịch một ít rồi tu tiếp, chẳng cần phải rủng rỉnh, se sua”. Con, bây giờ, cứ như một dòng nước, sống đời tuôn chảy, chỗ nào trũng thì đến, đến rồi đi, đi rồi sẽ có nhiều kỷ niệm nhưng không vì kỷ niệm mà dừng lại ở những chỗ đó. Cuộc đời, với con, như đã có lần con nói với Thầy, chỉ chừng đó đủ, con nghĩ như vậy là “thuận pháp”, là “tuỳ duyên”.

Tản mạn những dòng tự thẳm sâu, câu chữ không cầu kỳ, miễn sao lột tả được cái tâm của mình, con kính trình lên Thầy, mong sao Thầy hiểu được tấm lòng của con!

Đệ tử Tâm Hạnh ( Đăng Khoa)

 
Toggle bottom modules

Thành Viên Website



Độc giả truy Cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay331
mod_vvisit_counterHôm qua263
mod_vvisit_counterTuần này2009
mod_vvisit_counterTuần trước3330
mod_vvisit_counterTháng này12889
mod_vvisit_counterTháng trước6643
mod_vvisit_counterTổng cộng2489007

We have: 60 guests, 2 bots online
Your IP: 54.242.115.55
 , 
Hôm nay: 24-Tháng 3-2019

Khảo Sát Phật Tử

Bạn có đi chùa thường xuyên không ?
 

Thông Báo Website

Namo Buddhaya !

Website này đang trong thời gian thử nghiệm.

Rất mong nhận được sự góp ý của quý độc giả xa gần!