Tự chiến thắng chính mình
Toogle template customization
Toggle top modules
  • An Image Slideshow
  • An Image Slideshow
  • An Image Slideshow
PHATGIAOHOC.COM Học Phật Tự chiến thắng chính mình
Tự chiến thắng chính mình PDF. In Email
Viết bởi Hạnh Ngọc   
Thứ năm, 26 Tháng 5 2011 13:14

 

Tôi là một người rất mê ngủ. Vào sáng sớm lúc 6 giờ 30 đồng hồ báo thức reo đến hai ba lượt mà tôi vẫn chưa thức dậy. Nếu không có việc gì gấp, tôi có thể ngủ “nướng” đến 7 giờ hay 8 giờ mới thức dậy.  Buổi trưa, sau khi dùng cơm xong tôi phải nghỉ trưa khoảng 1 đến 2 tiếng đồng hồ, sau đó mới trở lại làm việc.

Tôi biết đến Đạo Phật là do sự dẫn dắt của mẹ tôi. Lúc còn nhỏ, mẹ tôi thường dẫn tôi đi chùa lễ Phật. Lớn lên, do việc mưu sinh, tôi chỉ đi chùa vào những ngày đầu năm để cầu xin Phật phù hộ cho tôi được sức khỏe, công việc làm ăn được suông sẽ.

Tôi có cô con gái út tên Diễm Tiên, theo sự dẫn dắt của bạn bè, cháu đã có duyên đến quy y Tam Bảo tại chùa Phổ Minh – do Ngài Hòa Thượng Thiện Tâm trụ trì. Lúc cháu qua đời tôi mới được biết đến điều này, nên tôi đã tìm đến chùa để xin được cúng dường Tam Bảo và cúng thất để cầu nguyện cho hương linh con gái tôi được siêu sanh nhàn cảnh . Tôi may mắn được gặp Ngài trụ trì. Ngài đã ân cần thăm hỏi và chia sẻ niềm mất mát to lớn của tôi. Ngài khuyên tôi quy y Tam Bảo và để tạo phước cho con. Vì thương con nên tôi đã hoan hỷ vâng theo lời Ngài. Ngài đã quy y cho tôi và đặt cho tôi Pháp danh là Hạnh Ngọc. Tôi rất thích Pháp danh này, đơn giản chỉ vì nghĩ rằng tôi sẽ được có nhiều ngọc ngà châu báu và sự giàu sang.

Sau khi quy y Tam Bảo, vì bận việc kinh doanh và việc gia đình nên tôi ít khi đi chùa, ngoại trừ những ngày cúng Thất cho con gái tôi.

Một ngày nọ, được nghe bạn tôi – đệ tử lâu năm của Ngài, giới thiệu Ngài là một vị Thầy có nhiều đức độ và giảng Pháp rất hay, nên từ đó tôi sắp xếp thời gian để đến chùa nghe Ngài giảng Pháp vào lúc 6 giờ chiều.

Tôi rất hoan hỷ và tâm đắc với những lời giảng pháp của Ngài vì rất thiết thực, đúng với tâm trạng và hoàn cảnh của tôi. Vì đã có tuổi và dễ quên nên tôi phải ghi tốc ký để lưu lại những lời giảng dạy quý báu của Ngài.

Thấy tôi siêng năng đến chùa tu học, Ngài gọi tôi và sách tấn: “Hạnh Ngọc cố gắng mỗi buổi sáng đến chùa lễ Phật và hành Thiền để tạo công đức nghe!”. Tôi thưa: “Kính bạch Ngài, vì con phải bận coi nhà nên không đi được ạ!”. Ngài nhẹ nhàng nói: “Mai mốt không có Hạnh Ngọc thì lấy ai coi nhà?”. Tôi khẻ thưa: “Dạ”.

Tôi về nhà, nhưng lời động viên tu tập của Ngài cứ văng vẳng bên tai. “Mai mốt không có Hạnh Ngọc thì lấy ai coi nhà?” Ngài chỉ nói một câu đơn giản vậy thôi nhưng thật thấm thía làm sao!. Đúng rồi! Giá như tôi đi đâu vắng nhà hoặc giả tôi chết thì lấy ai coi nhà đây! Có phải là các con của tôi phải làm công việc này không? Thế là tôi quyết định sắp xếp cho các con tôi phải có trách nhiệm đóng cửa sau khi tôi đi chùa vào buổi sáng sớm. Tuy vậy tôi vẫn cảm thấy ngại sợ sẽ làm phiền giấc ngũ của con và e rằng chúng không hoan hỷ. Nhưng cũng phải đánh thức chúng dậy để đóng cửa mà thôi! Trong hai đứa con thì chỉ có cậu con trai lớn là có thể bảo được chứ cô con gái ở bên nhà chồng nên không thể nhờ được việc này. Tôi đã nói dối với cậu con trai rằng: “4 giờ 45 sáng mẹ đi tập thể dục, nhờ con thức dậy đóng cửa giúp mẹ nha!”. Nó làm thinh đồng ý. Vậy là tôi rất mừng.

Tuy nhiên, việc thức dậy trước 5 giờ sáng đối với tôi quả là điều không dễ dàng tí nào. Vì thường giờ đó là lúc tôi đang ngon giấc, có khi còn đang chiêm bao mộng mị nữa là khác. Giờ đây để thức dậy lúc 4 giờ 30, tôi phải tự nổ lực phấn đấu để thay đổi thói quen hằng ngày của bản thân. Để chiến thắng thói quen này tôi phải đặt đồng hồ báo thức, nhưng có nhiều lần đồng hồ báo thức đã reng đến mấy hồi mà tôi cứ vẫn không sao ngồi dậy được; và có lúc còn bấm tắt báo thức để ngủ tiếp!

Vài ngày sau đó, Thầy lại nhắc nhở: “ Hạnh Ngọc nhớ sáng mai đi chùa hành Thiền nghe!”

Nghe lời nhắc nhở nhẹ nhàng của Thầy tôi cảm thấy ngại ngùng đến xấu hổ. Tôi nguyện với lòng là bằng mọi cách phải chiến thắng bản thân mình, sáng hôm sau tôi cố gắng thức dậy sớm để không phụ lòng Thầy nhắc nhở.

Sáng hôm sau, khi nghe chuông đồng hồ báo thức reng, tôi quyết tâm thức dậy, vệ sinh cá nhân, uống cà phê rồi đi lên chùa. Tôi không quên gọi con trai thức dậy để đóng cửa trước khi tôi rời khỏi nhà.

Trên đường từ nhà đến chùa, tôi được hít thở không khí trong lành của buổi sáng sớm và tôi cảm thấy sản khoái lạ thường. Tôi hít thật sâu để không khí trong lành vào đầy buồng phổi và thở ra thật dài để thải ra ngoài thán khí dơ bẩn nặng nề. Tôi tự nhủ : “Vậy mà từ bao lâu nay vì ham ăn mê ngủ, tôi đã không biết tận hưởng được không khí trong lành của thiên nhiên ban tặng vào buổi  sáng tinh sương, lúc bình minh ló dạng. Bổng nhiên tôi cảm thấy lạc quan và tràn đầy niềm phấn chấn trong tôi, ý nghĩa và giá trị của sự “ tỉnh thức” là vô cùng quí báu đang hiện hữu trong đời sống tinh thần của tôi. Tôi thầm cảm ơn Ngài, bậc  ân sư khả kính của tôi, đã tận tụy ngày đêm dẫn dắt và động viên các hàng đệ tử chúng tôi phải nỗ lực tinh tấn để ngày đêm chiến thắng “phiền não ngủ ngầm nhất là thụy miên phiền não” để có được một đời sống cao quí của bản thân trong cuộc sống trần gian đầy ô trược và khổ đau này.

Từ đó tôi bắt đầu siêng năng đi chùa mỗi ngày. Sáng sớm trước 5g00 và  mỗi chiều trước 6g00 là tôi cùng các bạn đạo vân tập về chùa tu học: tọa thiền niệm Phật, kinh hành, lễ bái Tam Bảo, học kinh tụng, học Pali và Phật Pháp, ngày nào cũng vậy, thật vô cùng hoan hỉ và lợi ích. Tôi tinh tấn hơn nữa tháng thì tôi gặp tai nạn vì đụng xe, việc tu tập của tôi đành phải tạm gián đoạn gần hai tháng để ở nhà điều trị. May mắn cho tôi là vết thương không trầm trọng lắm, nên thời gian vắng chùa không kéo dài quá lâu. Những ngày không được đến chùa tu học tôi cảm thấy nhớ chùa vô cùng, tôi nhớ thầy nhớ bạn và cãm thấy bị thiệt thòi vì không được ngồi xếp bằng trong chánh điện để tập thiền, để nghe đọc kinh tán dương ân đức Tam Bảo, để nghe Ngài giảng Pháp và không được hít thở không khí trong lành tuyệt vời của buổi sớm ban mai. Trong những ngày này thỉnh thoảng Ngài gọi điện thoại hỏi thăm tình trạng sức khỏe của tôi. Tôi thật cảm động và rất cám ơn Ngài đã quan tâm đến một người đệ tử mới mẻ như tôi và ước mong sao sớm bình phục để trở về  chùa tu học cùng bạn đạo như mọi ngày.

Đến khi chân tôi có thể đi lại được nhưng chưa thể tự đi bằng xe máy một mình; tôi rất mừng và đón xe ôm hoặc nhờ bạn chở đến chùa tu học trở lại. Khi trở lại chùa, trong đạo tràng các bạn đạo thấy tôi chân đi khập khiểng ai nấy đều hỏi thăm làm tôi rất xúc động. Thầy cũng vui mừng hỏi thăm tôi. Tôi nghĩ Ngài rất hài lòng khi thấy tôi trở lại chùa.  Đúng là tôi đã chiến thắng được mọi chướng ngại và khó khăn của bản thân để tiếp tục đến chùa tu học.

Một bạn trong đạo tràng ở gần nhà thấy hoàn cảnh đi lại khó khăn của tôi đã đề nghị đưa tôi đi chùa mỗi buổi sáng. Tôi rất cảm động và xin được phụ thêm tiền xăng nhưng bạn ấy không nhận. Buổi tối cũng vậy, có bạn tiện đường hoan hỷ cho quá giang về. Vậy là tình cờ tôi tiết kiệm được một khoảng tiền đi xe và dành số tiền này để cúng dường Tam Bảo và chia phước đến tất cả đạo tràng cùng hoan hỷ.

Một hôm, con trai tôi thấy có người đến chở tôi đi chùa, liền cười và nói: “Vậy mà mẹ nói là đi tập thể dục!”; tôi cũng mĩm cười, làm thinh mà nghe lòng tràn đầy niềm hoan hỉ với con; lên xe cùng bạn hướng về chùa cho kịp giờ thiền tập mà ở đó đạo tràng đang chuẩn bị thực hành bổn phận – học và hành - theo lời Phật dạy.

Mùa Vesak PL.2555 – DL2011

Lần cập nhật cuối lúc Thứ sáu, 01 Tháng 7 2011 13:38
 
Toggle bottom modules

Thành Viên Website



Độc giả truy Cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay260
mod_vvisit_counterHôm qua551
mod_vvisit_counterTuần này1654
mod_vvisit_counterTuần trước2462
mod_vvisit_counterTháng này7772
mod_vvisit_counterTháng trước21487
mod_vvisit_counterTổng cộng2521121

We have: 108 guests, 2 bots online
Your IP: 18.234.88.196
 , 
Hôm nay: 24-Tháng 5-2019

Khảo Sát Phật Tử

Bạn có đi chùa thường xuyên không ?
 

Thông Báo Website

Namo Buddhaya !

Website này đang trong thời gian thử nghiệm.

Rất mong nhận được sự góp ý của quý độc giả xa gần!