Phật Pháp Vấn Đáp 2
Toogle template customization
Toggle top modules
  • An Image Slideshow
  • An Image Slideshow
  • An Image Slideshow
PHATGIAOHOC.COM Học Phật Phật Pháp Vấn Đáp 2
Phật Pháp Vấn Đáp 2 PDF. In Email
Viết bởi internet   
Thứ tư, 03 Tháng 8 2011 21:46


QUY Y TỪ XA – CHUYỆN LÀ CÓ THẬT!

Sau một thời gian tìm hiểu và học tập giáo pháp, tôi phát tâm quy y Tam Bảo.Chỉ có điều vị thầy hướng đạo, khai mở tuệ giác mà tôi muốn quy y, y nương tựa tinh thần lại ở rất xa. Vì điều kiện sinh sống làm ăn nên không để đến quy y trực tiếp với thầy tại chùa được, vậy tôi có thể “quy y từ xa” hay có cách nào tương đương không? Mới đây, một số bạn bè cho tôi biết đã quy y qua Internet.Kính hỏi, quan điểm của Phật giáo về vấn đề này thế nào? Xin được chỉ bày và cho chúng tôi những lời khuyên.

ĐÁP:

Trong thời đại số hoá, công nghệ thông tin phát triển như vũ bảo, những thành tựu của khoa học và công nghệ đã được ứng dụng trong rất nhiều lĩnh vực cuộc sống đưa đến nhiều tiện ích, nhanh chóng và tiết kiệm. Giờ đây, các hoạt động có tính chất “từ xa” không còn xa lạ đối với mọi người. Từ mua bán, học tập, giảng dạy, họp hành, cho đến trị liệu v.v…đều có thể thực hiện từ xa. 

Riêng vấn đề “quy y từ xa”là một ảo kiến thật bất ngờ và khôi hài. Sở dĩ gọi là ảo kiến chứ không phải là sảng kiến vì tính chất hư ảo, tà kiến, phá lệ của nó và hoàn toàn phi kinh điển. Bất ngờ là vì cực kỳ mới mẻ, chưa từng có trong Phật giáo bao giờ. Khôi hài bởi ứng dụng công nghệ cao một cách lố bịch và khập khiễng vào một lĩnh vực rất cần sự đối diện, tiếp xúc và trao truyền trực tiếp. Trong thế giới ảo (internet), trao đổi thông tin là sự thật. Nhưng pháp thức quy y của Phật giáo thì không đơn thuần chỉ trao đổi thông in mà là sự thành tâm đối trước Tam bảo phát nguyện quay về nương tựa ba ngôi báu trong sự hiện diện và chứng minh của Phật, Pháp và Tăng đồng thời tiếp nhận từ chư Tăng năm giới quý báu để hoàn thiện tự thân. 

Quy y Tam bảo là một bước ngoặt rất quan trọng của một đời người.Quyết định bỏ tà quy chánh, sống theo ánh sáng Tam bảo được thể hiện bằng hành động cụ thể. Đích thân người quy y thành tâm quy kính trước Phật, Pháp, Tăng dũng mãnh phát thệ nguyện trở về sống trong Chánh pháp. Sự trang nghiêm của buổi lễ cùng với niềm xúc động mãnh liệt tràn ngập thân tâm của người quy y là dấu hiệu cho thấy pháp quy y thành tựu. Sau khi quy y, người Phật tử cảm nhận được một nguồn năng lượng mới từ Tam bảo truyền vào thân tâm, khiến họ hân hoan, tịnh tín và bình an… Kinh nghiệm nội tài này là một dấu ấn đậm nét, khó phai mờ trong tâm thức đồng thời có khả năng hộ trì người Phật tử giữ vững niềm tin, nỗ lực tu học. 

Khi “quy y từ xa” qua internet, thì đối trước chúng ta là màn hình máy vi tính: Không Phật, không Pháp cũng không Tăng; không kính lễ, không hoa hương, không trang nghiêm, hoàn toàn nhạt nhẽo, vô vị và bất kính. Dù nghe được tiếng nói nhưng những âm thanh ấy chỉ là một phần rất nhỏ của pháp thức quy y, chưa đủ các yếu tố cần để tạo ra sự rung động, giao cảm với Tam bảo như quy y đúng Chánh pháp.Nếu đối trước Tam bảo phát nguyện quy y thì gọi là quy y Tam bảo, còn trong trường hợp đối trước máy vi tính quy y này chẳng lẽ gọi là quy y Máy Vi Tính sao? Sự phá lệ (quy y từ xa) này nếu không kịp thời ngăn chặn thì sẽ dẫn đến di hoạ phá vỡ các định pháp có tính truyền thống trong Phật giáo. Mặt khác, rồi đây ai dám chắc là không có chuyện quy y qua điện thoại, quy y qua video, VCD… và vô vàn cách quy y nhảm nhí, phi pháp khác? 

Vì thề, pháp quy y chỉ được thực hành trực tiếp và tất nhiên không thể “quy y từ xa” đồng thời cũng không không có pháp quy y nào tương đương, có tính cách gián tiếp được.Ngay cả trường hợp quy y khi tuổi còn nhỏ (chưa ý thức được ý nghĩa quy y) thì cha mẹ phải đích thân mang đứa trẻ đến đối trước tam bảo thành tâm kính lễ thì pháp quy y mới thành tựu. Tất cả những trường hợp đã đăng ký tên tuổi nhưng vắng mặt tại buổi lễ quy y hoặc “nghe quy y” qua trực tuyến (online) đều đồng nghĩa với chưa quy y. 

Ai cũng muốn quy y làm đệ tử của vị minh sư mà mình kính ngưỡng. trong trường hợp không đủ duyên lành để gặp thầy thì ta có thể quy y tam bảo tại ngôi chùa gần nhất rồi sau đó học pháp “từ xa” nơi vị thầy quý kính của mình. Đạo Phật là đạo trí tuệ, do đó sử dụng phương tiện cũng phải có trí tuệ mới đem đến an vui và lợi ích đích thực.

VIỆC CHÙA, VIỆC TU?

Tôi vào chùa được hơn hai năm, đang tập sự xuất gia. Hiện giờ trong chùa các vị lớn đều đi học xa, chỉ còn mình tôi với sự phụ tuổi đã già, do đó mọi việc tôi đều phải gánh vác. Tôi rất muốn hoàn thành công việc chùa để tiến tu nhưng thực sự không thể nào kham nổi. Lúng túng giữa công việc, sức khoẻ và học hành nhưng tôi không dám bày tỏ với ai. Hãy cho tôi những lời khuyên để vượt qua thử thách này và tiến tu trên con đường học đạo.

ĐÁP:

Trong lộ trình xuất gia, giai đoạn tập sự có thể nói là khoảng thời gian nhiều cam go, vất vả nhưng thật đẹp, hồn nhiên và thú vị. Khi “thời thơ ấy” trong veo ấy đã đi qua, nhớ lại ai cũng nấy nao nao, tiêng tiếc, lẫn lộn vui buồn. Hiện tại, tuy vất vả bởi nhiều việc và đôi khi trống trải vì thiếu vắng huynh đệ nhưng không làm bạn nản lòng, tâm nguyện xuất gia của bạn vẫn nồng nàn tha thiết. 

Trước hết, bạn phải nhận thức rằng bạn đang được thử thách để rèn luyện thể lực, un đúc ý chí trước khi chính thức nhập môn. Khó khăn trên đường tu càng lên cao càng chồng chất, nếu không được tôi luyện từ những tháng ngày đầu tiên thì bạn sẽ không cứng rắn, vững chãi khi trưởng thành. Bạn đã phát nguyện dấn thân thì không ngại khó, xem đó như là chướng ngại vật đầu tiên cần phải vượt qua. 

Mặt khác, đây là giai đoạn hết sức cần thiết để bạn gieo trồng phước điền Tam bảo.Nền tảng của tất cả phước báo mà một người xuất gia thành tựu khi trưởng thành đều xuất phát từ đây. Vì thế, chấp tác, lao dịch, sản xuất, tụng kinh, công phu, bái sám,hầu thầy và học tập giáo lý, oai nghi, tế hạnh là nhiệm vụ bắt buộc bạn phải hoàn thành. Kinh nghiệm từ những bậc đi trước cho thấy khả năng kham nhẫn, quyết tâm đi tới không lùi bước, nỗ lực bền bỉ của người xuất gia được hình thành ngay từ giai đoạn này. 

Do đó, làm tất cả công việc ở trong chùa, từ nhỏ đến lớn, nếu làm được thì đó là cơ hội quý báu để tích luỹ và phát triển phước báo của tự thân. Tuy nhiên, còn tuỳ thuộc vào khả năng, tình trạng sức khoẻ của bản thân để sắp xếp công việc, ổn định học hành. Khi đã xuất gia, cố nhiên bổn sư của bạn là trụ cột vững chắc mà bạn cần nương tựa trong tất cả các phương diện cuộc sống, từ vật chất đến tinh thần và cả đời sống tâm linh. Bất kỳ những khó khăn hay trở ngài gì trong cuộc sống bạn phải “tâm sự” cho bổn sư biết để được giúp đỡ. 

Bổn sư chính là cha mẹ và tất nhiên cũng được quý ngài xem như con cái. Đạo tình trong thiền môn tuy dựa trên nền tảng từ bi hỷ xả vô lượng nhưng thật thắm thiết,keo sơn, bền vững và chan chứa nghĩa tình. Bạn cứ mạnh dạn trình lên bổn sư (tốt nhất là trong lúc gần gũi hầu thầy) tất cả những tâm tư nguyện vọng cùng với hết thảy nhưng vui buồn, hạnh phúc hay khổ đau của bạn một cách chân tình, thuần phác như con cái đối với cha mẹ. Thậm chí bạn cũng có thể động viên, an ủi bổn sư trong những lúc bệnh tật hoặc gặp trở ngài, khó khăn. 

Nếu làm được như vậy, chúng tôi tin tưởng một cách chắn chắn rằng, bổn sư sẽ hiểu và có phương án để giúp đỡ một cách hữu hiệu nhất, nhằm trợ duyên cho bạn tu học tốt hơn. Bạn phải biết rằng hiểu và thương là một nhu yếu rất quan trọng của con người. Trong thiền môn, hiểu và thương là một đáo lý sống rất căn bản và cần yếu. Bạn muốn được bổn sư thương hơn thì cần phải cho bổn sư hiểu thật nhiều về bạn. 

Bổn sư thường bận rộn với Phật sự bồn bề nên đôi lúc thiếu sự quan tâm và chưa thực sự hiểu hết về đệ tử. Mặt khác, những khó khăn trong Phật sự không phải là ít nên nhiều khi bổn sư có những đăm chiêu, nghiêm nghị khác thường khiến bạn không dám gần gũi,thân mật trong tình thâm đúng nghĩa thầy trò. Bạn phải thấy rõ điều này để hiểu và thương bổn sư hơn để cố gắng hết mình với công việc khi chùa neo người. 

Trong hoàn cảnh của bạn, để tháo gỡ những vướng mắc cho bạn không ai khác ngoài bổn sư và chính tự thân bạn. tâm nguyện xuất gia ban đầu của bạn còn lớn mạnh, sơ tâm còn trong trắng và thánh thiện, ý chí và nhiệt huyết tu học còn tràn trề, vậy thì chỉ cần thêm một tí nỗ lực nương tựa, chân thành tin tưởng, thương kính, tỏ bày và gần gũi với bổn sư, chắc chắn bạn sẽ được hỗ trợ để vượt qua những thử thách trong hiện tại.

CÁCH NÀO ĐỂ… QUÊN?

Tôi là một tín nữ thuần thành, tuy không xuất gia nhưng đã nguyện dâng hết đời mình cho đạo pháp. Hơn mười năm nay, hàng ngày tôi đến chùa làm Phật sự, công quả và tu niệm. Trong tim tôi, chuyện tình cảm lứa đôi gần như nguội lạnh, chỉ còn lòng thương bình đẳng với mọi người. Thế mà gần đây tôi gặp một người đàn ông có hoàn cảnh gà trống nuôi con, nửa đường gãy gánh. Lúc đầu, chỉ vì thương cảm nên tôi thường động viên, chia sẻ trong tình bạn đạo nhưng rồi dần dần tình cảm của tôi dành cho anh ấy ngày một lớn và đã yêu anh ấy thật sự. Từ khi con tim dậy sóng, tôi đã trăn trở, dằn vặt, nhớ nhung, hy vọng rồi thất vọng… Thực sự thì tôi biết rằng, tôi không xứng đáng với anh ấy về mọi mặt và đã cố quên, nhưng càng quên lại càng nhớ. Rồi một thời gian sau, khi nhận được thiệp hồng của anh ấy, tôi đã khóc thật nhiều và thú thật giờ đây tôi không thể nào quên được anh ấy. Xin hỏi có cách nào quên được anh ấy để tâm hồn tôi thanh thản, tiếp tục đi theo con đường đã chọn.

ĐÁP:

Trong mỗi người, tình yêu là nhựa sống, luôn tiềm tàng và sẵn sàng trỗi dậy bất cứ lúc nào. Chỉ trừ những bậc Thành đã đoạn tận tham ái, còn lại đối với hầu hết mọi người, con tim trần thổn thức, “loạn” nhịp là chuyện bình thường. Trường hợp của bạn, quên anh ấy không phải là khó song cần sự nỗ lực mạnh mẽ và nhất là phải vận dụng tuệ giác mới vượt qua. 

Trước hết, tự thân bạn đã có thệ nguyện không lập gia đình để không bị ràng buộc, sống thảnh thơi để tu học, làm công quả và phụng sự chúng sanh. Thệ nguyện này thật cao cả, ban đầu có tác động mạnh mẽ đến tâm hồn bạn, giúp bạn giữ vững tâm ý. Theo thời gian, nguyện lực này không được vun bồi, gia cố thêm cho vững chãi nên chí nguyện ban đầu đã lung lay. Thứ nữa, dù bạn có thực tâm tu học trong một thời gian khá dài, bạn có cảm tưởng con tim đã nguội lạnh nhưng kỳ thực sự an ổn đó chỉ có tính chất tạm thời. Chút thành quả an tịnh bạn đạt được chưa đủ mạnh để vượt qua cám dỗ của ái dục vốn tiềm tàng và rất hùng hậu trong thâm tâm của bạn nên khi hội đủ duyên thì luyến ái, yêu thương bùng phát. 

Mặt khác, bạn đã mất cảnh giác, không chánh niệm khi trang trải từ bi.Luyến ái được nguỵ trang khéo léo dưới biểu hiện của lòng từ làm cho sự thương cảm ban đầu trở thành thương yêu thật sự . Giờ đây, tâm bạn đã mất hết tự chủ bởi yêu ghét rối bời, đặc biệt là không thể nào quên được anh ấy. 

Bạn đang khổ đau nhưng đó là một kinh nghiệm quý báu. Trải nghiệm này sẽ giúp bạn vững chãi hơn để dấn thân và phụng sự. Bạn phải thấy rằng, anh ấy chỉ đồng cảm, trân quý và ngưỡng mộ bạn đồng thời có chút xao xuyến nhưng không hề yêu bạn. Khi có mất mát, hụt hẫng trong đời mà được chia sẽ, an ủi. vỗ về thì ai mà không biết ơn, cảm động? Tình cảm ấy là ái kính, một tình thương với nhiều biết ơn, kính trọng. Trong lòng anh ta, bạn chỉ là một hiện thân “Bồ tát” cứu khổ thánh thiện, trong sáng, nhân ái và tư bi. 

Trước đây, bạn đã từng đấu tranh nội tâm và đã có quên nhưng vẫn có một chút gì để mơ hồ chờ đợi, hy vọng dẫu vô cùng mong manh. Nay thì đã rõ ràng, anh ấy đã gởi thiệp hồng cho bạn rồi, chẳng còn gì để hy vọng và chờ đợi cả. Hiện giờ, bạn đang đơn phương yêu thương một bóng hình cùng những vọng tưởng điên đảo của tự tâm. Để cứu mình, bạn phải gạt nước mắt, bình tâm nhìn thẳng vào sự thật này. Bạn đã kinh qua khổ đau, thực chứng “yêu là chết trong lòng một tí”, đó là một tuệ giác. Việc đầu tiên, bạn phải thực hành sám hối để vơi đi ái nghiệp bởi chính ái nghiệp đã che lấp tuệ giác, khiến bạn mê mời tự khổ đau.Kế đến phải nhiếp tâm vào một đối tượng như niệm danh hiệu Phật, quán hơi thở… Điều quan trọng ở đây là bạn chẳng cần xua đuổi, không cần cố quên mà chỉ chú tâm thực hành pháp môn. Trở về sống với thực tại của thân tâm nhờ chánh niệm (niệm Phật, niệm hơi thở…) tâm của bạn dần lắng xuống, an tịnh.tất cả những khởi niệm của tâm (kể cả nỗi nhớ kia) đều được nhận biết nhưng không đeo bám và truy tìm, mặc kệ nó, tâm vẫn an trú vào pháp môn. Sự thực tập này là phương thuốc duy nhất để chữa lành tâm của bạn. 

Khi tâm có trú niệm, sự tĩnh lặng sẽ giúp bạn khám phá ra một điều vô cùng quan trọng: Các ý niệm trong tâm luôn hiện khởi, bềnh bồng và sinh diệt. Đuổi theo, bám víu thì nó phát huy tác dụng còn không thì nó tự tiêu vong. Tuệ giác này sẽ giúp bạn mỉm cười vì lâu nay bạn chỉ chơi trò ú tim, buồn vui với vọng tưởng của chính mình.


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Lần cập nhật cuối lúc Thứ tư, 03 Tháng 8 2011 21:53
 
Toggle bottom modules

Thành Viên Website



Độc giả truy Cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay82
mod_vvisit_counterHôm qua366
mod_vvisit_counterTuần này448
mod_vvisit_counterTuần trước2174
mod_vvisit_counterTháng này13502
mod_vvisit_counterTháng trước6643
mod_vvisit_counterTổng cộng2489620

We have: 19 guests, 3 bots online
Your IP: 34.229.97.16
 , 
Hôm nay: 26-Tháng 3-2019

Khảo Sát Phật Tử

Bạn có đi chùa thường xuyên không ?
 

Thông Báo Website

Namo Buddhaya !

Website này đang trong thời gian thử nghiệm.

Rất mong nhận được sự góp ý của quý độc giả xa gần!